HỌC VĂN LÀ HỌC CÁCH THẤU HIỂU VÀ YÊU THƯƠNG
"Giữa guồng quay hối hả của những kỳ thi và điểm số, môn Ngữ văn hiện lên như một khoảng lặng dịu dàng, nơi mỗi trang sách là một nhịp cầu dẫn lối ta đến với sự thấu hiểu. Không chỉ dừng lại ở những con chữ, đó là hành trình học cách nhìn đời bằng ánh mắt nhân ái và học cách yêu thương từ những điều bình dị nhất."
Mái trường nơi chúng em gắn bó mỗi ngày hiện lên qua những điều rất đỗi giản dị: tiếng trống báo giờ vang lên giữa sân trường, những dãy lớp học quen thuộc, những buổi sáng vội vã và cả những chiều muộn còn vương lại nắng. Trong không gian tưởng chừng lặp lại ấy, thời gian vẫn âm thầm trôi đi, ghi dấu những đổi thay rất khẽ của tuổi học trò qua từng tiết học, từng giờ lên lớp và cả những khoảng lặng dưới mái trường thân thương.
Văn học và những bài học về sự thấu hiểu
Giữa hành trình học tập ấy, mỗi môn học để lại trong em một dấu ấn riêng. Và có lẽ, Ngữ văn là môn học gieo vào em nhiều dư âm nhất. Văn không ồn ào, không gấp gáp, mà lặng lẽ mở ra một khoảng trời khác giữa nhịp sống học đường vội vã. Đó là nơi em được chậm lại, được lắng nghe những câu chuyện về con người, về số phận, về yêu thương và mất mát, để rồi dần học cách nhìn cuộc sống bằng một ánh nhìn sâu sắc, dịu dàng và nhân ái hơn.
Trong những tiết học Ngữ văn, nhịp sống quen thuộc của lớp học dường như chậm hơn một nhịp. Không chỉ là việc tiếp nhận kiến thức, chúng em được bước vào thế giới của những trang văn, nơi mỗi câu chữ đều mang theo một câu chuyện, một nỗi niềm. Với em, có những tác phẩm khiến lòng mình lặng lại, có những nhân vật khiến em day dứt mãi không thôi, và cũng có những suy nghĩ theo em rất lâu, ngay cả khi tiếng trống tan tiết đã vang lên từ bao giờ.
Học văn, em nhận ra rằng mình không chỉ học cách phân tích một tác phẩm, mà còn học cách thấu hiểu con người. Từng nhân vật, từng câu thơ, từng đoạn văn mở ra trước mắt em những góc nhìn mới về cuộc sống về niềm vui và nỗi buồn, về những lựa chọn, những hi sinh và cả những giá trị tưởng chừng rất bình dị nhưng lại bền bỉ theo thời gian. Văn không mang đến những khuôn mẫu cứng nhắc, mà lặng lẽ gợi mở để mỗi người tự tìm cho mình một cách cảm nhận riêng, phù hợp với trải nghiệm và cảm xúc của chính mình.
Có những bài học em chưa thể hiểu trọn vẹn ngay trong khoảnh khắc của giờ học, nhưng chúng ở lại rất lâu trong suy nghĩ. Đến một ngày nào đó, khi đối diện với những băn khoăn của tuổi trẻ hay những đổi thay của cuộc sống, em chợt nhớ đến một hình ảnh, một câu văn từng được nhắc đến trên lớp. Khi ấy, em mới hiểu rằng Văn không chỉ thuộc về những trang sách, mà đã âm thầm bước vào đời sống tinh thần, trở thành một điểm tựa rất khẽ trên hành trình trưởng thành.
Ngữ văn còn dạy em cách lắng nghe chính mình và bày tỏ cảm xúc bằng ngôn từ. Từ những lần còn ngập ngừng khi viết ra suy nghĩ của bản thân, em dần học cách gọi tên những cảm xúc rất thật, học cách diễn đạt chúng một cách chậm rãi và chân thành hơn. Nhờ Văn, em biết trân trọng vẻ đẹp của những điều bình dị, biết rung động trước một câu thơ hay một chi tiết nhỏ, và biết giữ cho mình những khoảng lặng cần thiết giữa những bộn bề của học tập và cuộc sống.
Văn học – điểm tựa trên hành trình trường thành
Trong một thế giới đang xoay chuyển không ngừng bởi công nghệ và những giá trị ảo, con người dễ rơi vào trạng thái "mất định hướng". Khi đó, Ngữ văn chính là mỏ neo, là điểm tựa vững chãi nhất để chúng ta tựa vào và trưởng thành. Tương lai có thể mang đến những trí tuệ nhân tạo thông minh vượt bậc, nhưng không máy móc nào có thể thay thế được sự thấu cảm. Văn học giúp chúng ta nuôi dưỡng những rung động tinh tế biết đau trước nỗi đau của người khác, biết phẫn nộ trước cái ác và biết trân trọng cái thiện. Khi thấu hiểu những thân phận trong tác phẩm, chúng ta đang học cách xây dựng một cộng đồng tương lai nơi con người kết nối với nhau bằng trái tim chứ không chỉ bằng đường truyền dữ liệu.
Văn học còn là nơi lưu giữ linh hồn của dân tộc. Một người trẻ bước vào tương lai mà không có nền tảng văn chương cũng giống như cái cây không có rễ. Qua những trang văn, chúng ta hiểu về nguồn cội, về hành trình gian khổ của cha ông. Sự thấu hiểu này tạo nên lòng tự hào và bản lĩnh để chúng ta không bị "hòa tan" giữa dòng chảy toàn cầu hóa. Những giá trị nhân văn từ ngàn đời (tinh thần yêu nước, lòng hiếu thảo, sự vị tha bao dung, tinh thần bất khuất…) chính là kim chỉ nam để chúng ta đưa ra những quyết định đúng đắn khi đối mặt với những lựa chọn khó khăn của tuổi trẻ.
Cô Phạm Thị Thuỷ - người gieo mầm yêu thương
Để mỗi tiết học Ngữ văn trở nên gần gũi và có chiều sâu như vậy, không thể không nhắc đến sự đồng hành tận tâm của thầy cô. Với em, cô Thủy - giáo viên dạy Ngữ văn là người đã truyền cho em không chỉ kiến thức mà còn là niềm yêu mến đối với môn học này. Qua từng lời giảng chậm rãi, từng cách phân tích tinh tế và những câu hỏi gợi mở đầy suy ngẫm, cô giúp em hiểu rằng văn học không hề xa vời, mà hiện diện rất gần trong đời sống, trong cảm xúc và trong chính suy nghĩ của mỗi người.
Không chỉ là người truyền đạt tri thức, cô Thủy còn kiên nhẫn lắng nghe những suy nghĩ còn non nớt của chúng em, nhẹ nhàng dẫn dắt để mỗi người dần tự tin hơn khi bày tỏ cảm xúc của mình. Cô không áp đặt một cách hiểu duy nhất, mà khuyến khích chúng em suy nghĩ, cảm nhận và đối thoại với tác phẩm bằng góc nhìn riêng. Chính sự tinh tế và bao dung ấy đã khiến những tiết học Văn trở thành những giờ học đầy cảm hứng, nơi chúng em không chỉ học để hiểu bài, mà còn học để hiểu người và hiểu chính mình.
Với em, điều đáng quý nhất ở cô Thủy chính là tình yêu văn học luôn hiện hữu trong từng lời giảng. Sự tận tâm ấy không ồn ào, không phô trương nhưng đủ sâu để chạm đến cảm xúc của người học. Nhờ cô, em dần yêu Văn hơn, không còn e dè khi viết, khi nói lên suy nghĩ của mình, và học được cách trân trọng những giá trị nhân văn mà văn học mang lại.
Khi một học kì dần khép lại, nhìn lại những giờ học Ngữ văn đã trôi qua dưới mái trường thân yêu, em chợt nhận ra rằng Văn không chỉ hiện diện trong những khoảnh khắc của lớp học, mà còn âm thầm ở lại trong suy nghĩ, trong cảm xúc và trong cách em cảm nhận cuộc sống mỗi ngày. Dù mai này mỗi người sẽ đi về những hướng khác nhau, những bài học mà Ngữ văn mang đến về sự thấu hiểu về lòng nhân ái và về cách sống chậm lại giữa nhịp đời vội vã vẫn sẽ lặng lẽ đồng hành cùng em. Và chính sự bền bỉ, lặng thầm ấy đã làm nên giá trị sâu sắc và lâu dài nhất của môn Ngữ văn trong quãng đời học trò. Sau tất cả, bài học lớn nhất mà chúng em nhận được chính là: Văn học không nằm ở đâu xa xôi, nó nằm ở cách chúng ta chọn yêu thương và thấu hiểu cuộc đời này.


Một số hình ảnh trong giờ học môn Ngữ Văn tại lớp 11A1
Tác giả: Nguyễn Minh Đức – Lớp 11A1
